Có những cái đầu như thế Ông Ba Hưng là một người lính già vui vẻ. Nhìn bề ngoài, ít ai biết ông là một thương binh loại nặng. Vết thương của ông nằm ở chỗ khó nói. Một miểng đạn pháo quái ác xẹt vào đó, biến ông thành “thái giám” Những lúc trở trời, những cơn xúc động đột ngột đều có thể khiến vết thương của ông nhói lên, đau tê tái. Một người bạn thấy thế, hỏi ông đau ở chỗ nào, ông mím môi trả lời: - Ở cái chỗ...huyệt đan điền ấy. Mỗi khi bực tức chuyện gì thì chỗ đó bỗng đau dữ dội. - Nhưng mà “cái đó”... đâu phải thuộc vùng đan điền? - Thì cứ nói chệch đi một chút cho dễ nghe vậy mà! Những khi không đau, ông Ba Hưng lấy lại được phong độ truyền thống của một người cựu chiến binh, dày dạn phong trần, âm thầm kiêu hãnh. Khi cao hứng gặp đồng đội cũ, ông thường khề khà cất giọng hát mấy câu trong bài ca “Người lính già vui vẻ”: “Năm xưa ấy ta lên đường, cầm tầm vông đánh Tây can trường. Nay đi đánh Mỹ xâm lược, già này gươm súng ra sa trường...” Ông Ba Hưng có một đứa con trai, thuộc thế hệ trưởng thành sau giải phóng, tốt nghiệp phổ thông, có bằng lái xe. Anh ngữ bằng B, vi tính... xin được một chân lái xe tại một công ty liên doanh đa quốc gia, thu nhập mỗi tháng có khi đến bốn, năm trăm đô la. Thấy con ăn nên làm ra, đi xe phân khối lớn, áo quần giầy dép, đồng hồ, kính mát, sang như Việt kiều, lâu lâu lại mang về một cọc tiền nhiều gấp mấy chục lần tiền lương hưu trí, thương binh của mình, ông Ba Hưng cảm thấy trong lòng có đồi phần được an ủi. Một hôm thằng con đi làm về, hớn hở khoe: - Bố à. Hôm nay con thắng lớn, vô được 20 đôla. - Thắng cái gì? - Thắng cái cuộc đi hét. Ông chủ vui tính của con mới mua một cái máy đo tiếng ồn. Ông mở cuộc thi hét trong công nhân để thử máy. Con hét to nhất nên trúng giải. Ông Ba Hưng gật đầu im lặng, không có ý kiến gì cả. Cách mấy bữa sau, thằng con lại đem chuyện ở cơ quan về kể: - Hôm nay, một thằng bạn con bị ông chủ đánh. Ông biểu nó làm gì đó, nó cự lại bị ổng cung tay nện, máu mũi máu miệng tùm lum... Ông Ba Hưng quắc mắt hỏi: - Vậy chớ khi đó, có người mình ở chung quanh không, sao không nhào vô binh? - Có chớ! Khi đó công nhân người mình bu đen bu đỏ xung quanh, nhưng một số bàng quang, một số anh em trẻ nổi máu định nện lại, nhưng ông chủ đã bỏ đi, tụi con đã làm kiến nghị phản đối. - Vậy chớ trong ban lãnh đạo công ty không có người Việt sao, những người thay mặt nhà nước trong liên doanh ấy mà? - Ối dà! Ông ấy không nói được tiếng nước ngoài. Ổng còn khuyên công nhân bình tĩnh. Đừng làm gì quá khích để cộng đồng người nước ngoài hoảng sợ, làm “vẩn đục môi trường đầu tư”. Ông Ba Hưng bỗng vọt miệng xổ nho: - Mẹ kiếp! Đúng là thứ giọng lưỡi kẻ ăn xôi chùa ngọng miệng. Cho đến một hôm, ông Ba Hưng nổi giận thật sự. Hôm ấy thằng con ông mang về hai cái thiếp mời khiêu vũ vứt ra giữa bàn than thở: - Bữa nay con bị quả lừa rồi bố ơi! Ông chủ đố ai làm ngựa cho ông cỡi bò đủ ba vòng quanh phòng, ổng sẽ thưởng cho cái phong bì này. Hai ba đứa chịu không xiết, ổng bự con tổ bà. Chỉ có mình con bò đủ ba vòng. Tưởng phong bì đựng gì, té ra chỉ có hai cái phiếu dự khiêu vũ ở nhà hàng. Ông Ba Hưng cười nhạt hỏi: - Vậy chứ con tưởng phong bì đựng gì? - Con tưởng trong đó đựng... đôla. Nét mặt ông Ba Hưng nhăn nhúm lại cơn đau đột ngột kéo đến. Ông kêu “ối chao!”. Rồi gập người xuống, hai tay bưng lấy cái mà ông gọi là “đan điền”. - Bố sao thế? Đau lắm hả? Ông gật đầu. Phải. Ông đau lắm. Không đau sao được khi một đời ông chiến đấu, đổi xương máu vào lòng đất để cho con cháu được ngẩng cao đầu. Té ra một số thằng tụi bây, bay giờ, chỉ vì mấy đồng đôla sẵn sàng khom lưng, cúi đầu làm ngựa cho người ta cỡi. Thấy ông Ba Hưng mặt tái mét run lập cập, thằng con nói: - Cái “đan điền” của bố hỏng rồi bố ơi. - Không đâu con ạ. Cái “đan điền” của bố nó còn biết đau, còn biết nhục, nghĩa là nó chưa hỏng. Chỉ có cái đầu của con, cứ trơ ra như trái dừa khô, không biết nhục nhã là gì. Thế mới là hỏng. - Gì mà dữ thế? Ông chủ con chỉ đùa chơi theo kiểu người Tây vậy mà! - Tây thì sao nào? Bố cũng biết rõ họ lắm. - Ủa bố có quen ổng hả? - Không quen nhưng biết. Biết đến cả đời bố của chúng ấy. Nói tới đây, ông nhếch mép cười khẩy và hát nhỏ: “Năm xưa ấy...” Cơn đau đã qua, ông Ba Hưng ngồi thẳng dậy, chán chường nói: Hoàng Thiếu Phủ |